Gửi bởi Ẩn danh ·
Con người ngày càng trở nên khó hiểu. Khi tuổi thọ được nâng cao hơn trước nhiều thì người ta lại tìm cách tiết kiệm thời gian thái quá. Mọi nơi, mọi lúc người ta đều muốn rút ngắn thời gian cho từng công việc và cả thú vui nữa. Thế là sinh ra cây lúa ngắn ngày, mua mười cân gạo vè ăn một tháng mới hết độ sáu cân, gạo đã bở bùng bục, hết mùi thơm. Lại sinh ra gà công nghiệp nuôi hơn năm chục ngày là thịt, ăn giống như đậu phụ có da. Rồi rau dưa củ quả to béo dị thường không còn mùi vị đặc sắc, gọi tên cũng khó đành phải nôm na mà gọi “Cải ngố”, “Táo ngố”, “Quýt ngố”. Không dừng lại các lĩnh vực nông nghiệp, văn học, nghệ thuật, điện ảnh, thể dục cũng theo đà ấy mà lan rộng cách thức chế biến thật nhanh, thật nhiều. Có bác mới về hưu độ một năm đã cho xuất bản hai tập thơ đầu tay. Có bộ phim làm chỉ một tuần là chiếu. Tranh tượng nhiều vô kể, giá rẻ như bèo vv… Ngày mới giải phóng, đi xe lửa vào sài gòn còn mất năm hôm, bây giờ chỉ đi mất hơn một ngày, sợ nhất vẫn tàu ấy, đường sắt ấy và đường dân sinh cắt ngang lại tăng gấp nhiều lần. Có lẽ chỉ còn mỗi cái đồng hồ là người ta chưa làm cho nó chạy nhanh gấp đôi. Người ta hấp tấp vội vàng chạy xe đến chóng mặt ngoài đường, anh nào đi chậm là bị người sau bấm còi giục giã. Du lịch ra nước ngoài cũng rất ngắn ngày, nhiều khi chưa hết say xe đã về đến nhà. Đến tình yêu là chuyện của trái tim thì nay cũng đập liên hồi, đổi nhịp cho kịp với tốc độ sản xuất ra các dụng cụ thuốc men tránh thai ngoài ý muốn. Tôi không thể nào uống rượu theo lối hễ cứ có người hô lên một tiếng “dô” là dốc toàn bộ rượu bia vào miệng, thế nên đi uống hay bị người khác cho là không thật bụng. Tập “uống rượu ngố” như vậy mãi không được, đành phải ngồi uống một mình. Ngồi uống một mình hay nghĩ vẫn vơ nhiều lúc thất thần như đứa dở người, làm dấy lên trong lòng nàng chủ nghĩa hoài nghi!
Rượu ơi hãy rót một ly
Rượu cùng ta uống quên đi chữ tình
May sao rượu chẳng như mình
Rượu còn có vị, ta tình đã tan
Đêm nay gió lạnh trăng tàn
Một mình uống rượu lòng mang nỗi sầu….
Uống rượu với mình
Đêm nay chỉ có một mình
Ta ngồi uống rượu với hình bóng ta
Bỗng dưng có giọt lệ nhòa
Tan trong chén rượu biết là vì đâu
Giọt thương, giọt nhớ, giọt sầu
Giọt nào cũng mặn từ lâu lắm rồi
Nỗi buồn đốt cháy bờ môi
Uống sao cho cạn bóng người ta yêu
Tương tư chén lệch bình xiêu
Ngoài kia sương lạnh đã nhiều mưa bay
Cứ gì với rượu mới say
Đêm sắp cạn khuyết một ngày bên em...
(Chapter st)
Rượu ơi hãy rót một ly
Rượu cùng ta uống quên đi chữ tình
May sao rượu chẳng như mình
Rượu còn có vị, ta tình đã tan
Đêm nay gió lạnh trăng tàn
Một mình uống rượu lòng mang nỗi sầu….
Uống rượu với mình
Đêm nay chỉ có một mình
Ta ngồi uống rượu với hình bóng ta
Bỗng dưng có giọt lệ nhòa
Tan trong chén rượu biết là vì đâu
Giọt thương, giọt nhớ, giọt sầu
Giọt nào cũng mặn từ lâu lắm rồi
Nỗi buồn đốt cháy bờ môi
Uống sao cho cạn bóng người ta yêu
Tương tư chén lệch bình xiêu
Ngoài kia sương lạnh đã nhiều mưa bay
Cứ gì với rượu mới say
Đêm sắp cạn khuyết một ngày bên em...
(Chapter st)