Có những buổi sáng chỉ cần đứng bên một dòng sông là đủ. Không cần đi xa, không cần chuẩn bị gì nhiều, chỉ cần nhìn nước trôi một lúc là mọi thứ trong đầu tự nhiên nhẹ bớt. Dòng sông không vội, và nó nhắc chúng ta rằng mình cũng không nhất thiết phải vội.

Khung cảnh này ở Kon Tum, nơi con sông len giữa những vạt cây xanh rồi mất hút sau khúc quanh. Nhìn tấm ảnh mà như nghe được tiếng nước chảy, tiếng lá va vào nhau khi có gió. Đó là kiểu đẹp không phô trương, đẹp theo cách của quê nhà, khiến người xa quê tự dưng thấy nhớ một con đường mòn nào đó mình từng đi qua.

Còn đây là một dòng sông ở vùng quê Lithuania, cách chúng ta nửa vòng trái đất. Vậy mà cảm giác lại quen lạ: cũng hàng cây soi bóng, cũng mặt nước lặng như gương, cũng cái yên tĩnh mà chỉ buổi sáng sớm mới có. Hóa ra sự bình yên ở đâu cũng giống nhau, chỉ khác cái tên gọi.
Nếu hôm nay bạn thấy mệt, thử dành vài phút nhìn kỹ hai bức ảnh này, hít một hơi thật sâu rồi thở ra chậm. Đôi khi nghỉ ngơi không cần một chuyến đi, chỉ cần một khoảnh khắc mình chịu dừng lại.
Phản hồi gần đây