Có một câu chuyện từng được lưu truyền khá rộng rãi trên Internet, kể về một nghiên cứu mang tên “Hạnh phúc của con người phụ thuộc vào điều gì?”.
Theo câu chuyện, một nhà nghiên cứu trẻ đã thực hiện một cuộc khảo sát rất lớn về mức độ hạnh phúc của con người. Sau khi thu thập và phân tích các câu trả lời, ông tìm thấy một nhóm nhỏ những người tự nhận mình là “vô cùng hạnh phúc”.
Điều khiến ông ngạc nhiên là những người này có cuộc sống rất khác nhau.
Có người thành đạt, có địa vị và sự nghiệp đáng ngưỡng mộ.
Nhưng cũng có những người chỉ là những người bình thường: một bà nội trợ, một người bán rau, một nhân viên nhỏ trong công ty, một người có cuộc sống rất giản dị…
Họ không giàu có hơn người khác.
Họ cũng chẳng sở hữu một cuộc đời đặc biệt.
Vậy điều gì khiến họ cảm thấy mình hạnh phúc?
Theo câu chuyện, điểm chung của những người bình thường ấy là họ không đòi hỏi cuộc sống phải cho mình quá nhiều.
Họ biết đủ.
Họ hài lòng với những gì mình có.
Họ tận hưởng những niềm vui rất nhỏ và không ngừng so sánh cuộc đời mình với cuộc đời của người khác.
Câu chuyện còn kể rằng nhiều năm sau, nhà nghiên cứu tìm lại những người từng được xem là rất hạnh phúc.
Kết quả khiến ông suy nghĩ.
Có những người từng rất thành công nhưng không còn cảm thấy hạnh phúc như trước. Khi thành công trở thành điều kiện để họ cảm thấy mình có giá trị, mỗi thất bại đều trở thành một nỗi đau.
Trong khi đó, một số người có cuộc sống bình thường vẫn giữ được sự bình thản ngày nào.
Họ vẫn ăn những bữa cơm giản dị.
Vẫn làm công việc quen thuộc.
Vẫn gặp những người thân yêu.
Vẫn vui khi có một ngày trời đẹp.
Và vẫn biết ơn những điều tưởng như rất nhỏ bé.
Tôi không biết câu chuyện về cuộc nghiên cứu ấy có hoàn toàn đúng như những gì được kể hay không.
Cho đến nay, những chi tiết về nhân vật và nghiên cứu thường được nhắc lại trên Internet chưa có đủ nguồn độc lập đáng tin cậy để chúng ta xem đó là một công trình khoa học đã được xác nhận. Vì vậy, tốt hơn hết nên coi đây là một câu chuyện mang tính suy ngẫm, thay vì một bằng chứng khoa học về hạnh phúc.
Nhưng điều đó không làm cho câu hỏi mà câu chuyện đặt ra trở nên kém giá trị:
Hạnh phúc của một người thực sự phụ thuộc vào điều gì?
Có lẽ hạnh phúc không đơn giản nằm ở số tiền chúng ta có.
Nếu tiền bạc là tất cả, người giàu nhất phải là những người hạnh phúc nhất.
Nhưng thực tế cuộc sống không đơn giản như vậy.
Tiền có thể giúp con người bớt lo lắng về những nhu cầu thiết yếu, có thêm lựa chọn và có một cuộc sống an toàn hơn. Vì thế, nói rằng tiền không quan trọng là không đúng.
Nhưng tiền không thể tự mình quyết định một người có hạnh phúc hay không.
Một người có thể có một căn nhà rất lớn nhưng không có ai để cùng ăn một bữa cơm.
Có thể có một chiếc xe rất đẹp nhưng không biết mình đang đi đâu.
Có thể có rất nhiều tiền nhưng mỗi ngày đều sống trong nỗi sợ mất những gì mình đang có.
Ngược lại, có người chỉ có một căn nhà nhỏ, một công việc bình thường, một gia đình không hoàn hảo nhưng yêu thương nhau, vậy mà mỗi buổi tối trở về nhà họ vẫn cảm thấy lòng mình bình yên.
Có lẽ hạnh phúc cũng không đơn giản nằm ở thành công.
Thành công tất nhiên đem lại niềm vui.
Một người nỗ lực nhiều năm rồi đạt được điều mình mong muốn, cảm giác ấy chắc chắn rất đáng quý.
Nhưng nếu một người chỉ cho phép mình hạnh phúc khi thành công, thì hạnh phúc của họ sẽ luôn bị treo lên một cái móc ở phía trước.
Chưa thành công — chưa được hạnh phúc.
Có thêm tiền — phải có thêm nữa.
Đạt được một chức vụ — lại muốn chức vụ cao hơn.
Mua được căn nhà này — rồi lại muốn căn nhà lớn hơn.
Có một chiếc xe — rồi lại muốn một chiếc xe tốt hơn.
Đến một lúc nào đó, con người không còn sống để tận hưởng cuộc sống.
Họ sống để đuổi theo một phiên bản khác của chính mình.
Điều đáng sợ nhất không phải là chúng ta có quá ít.
Mà đôi khi là:
Chúng ta có rất nhiều, nhưng luôn cảm thấy mình chưa đủ.
Một người nếu luôn nhìn lên sẽ rất dễ thấy mình nghèo.
Nhưng nếu biết nhìn xuống, họ sẽ nhận ra mình đang có rất nhiều thứ mà ngày trước từng mơ ước.
Ngày còn trẻ, ta từng mong có một công việc ổn định.
Rồi ta có.
Ta từng mong có một mái nhà.
Rồi ta có.
Ta từng mong cha mẹ khỏe mạnh, gia đình bình yên, có vài người bạn thật lòng.
Những điều ấy có thể chẳng xuất hiện trong bảng thành tích của cuộc đời.
Nhưng đến một ngày, ta mới hiểu:
Đó có thể chính là phần quý giá nhất của cuộc đời.
Hạnh phúc vì thế có lẽ không phải là một đích đến.
Nó giống như một cách sống.
Một người hạnh phúc không nhất thiết phải có một cuộc đời hoàn hảo.
Họ chỉ biết cách tìm thấy điều đáng quý trong một cuộc đời không hoàn hảo.
Một bữa cơm ngon sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Một cuộc điện thoại của người thân.
Một người bạn lâu ngày gặp lại.
Một buổi sáng thức dậy và thấy mình vẫn khỏe mạnh.
Một chiều mưa ngồi bên cửa sổ.
Một chuyến đi đến một nơi chưa từng đặt chân tới.
Một cơn gió bất chợt thổi qua trong buổi trưa hè nóng bức.
Những thứ ấy rất nhỏ.
Nhưng cuộc đời thực ra được tạo nên từ vô số những điều rất nhỏ như thế.
Có một nghịch lý:
Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ hạnh phúc nằm ở những điều lớn lao.
Một căn nhà lớn.
Một chiếc xe đẹp.
Một công việc thành đạt.
Một tài khoản nhiều tiền.
Một vị trí khiến người khác phải nể phục.
Nhưng càng đi qua nhiều năm tháng, con người càng dễ nhận ra rằng những thứ khiến mình thật sự bình yên đôi khi lại giản dị đến bất ngờ.
Một người để mình thương.
Một nơi để trở về.
Một cơ thể còn khỏe mạnh.
Một công việc đủ để sống.
Một vài người bạn có thể ngồi với nhau mà không cần nói quá nhiều.
Và một tâm trí có thể bình thản trước những thứ mình không thể thay đổi.
Có lẽ bí quyết của hạnh phúc không phải là:
“Làm thế nào để có được tất cả những gì mình muốn?”
Mà là:
“Làm thế nào để biết trân trọng những gì mình đang có, trong khi vẫn cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình?”
Hai điều ấy hoàn toàn có thể cùng tồn tại.
Ta vẫn có thể phấn đấu.
Vẫn có thể kiếm tiền.
Vẫn có thể thành công.
Vẫn có thể đặt ra những mục tiêu lớn.
Nhưng đừng biến những mục tiêu ấy thành điều kiện duy nhất để cho phép mình được hạnh phúc.
Bởi nếu cứ nói:
“Khi nào tôi có được thứ ấy, tôi sẽ hạnh phúc.”
thì rất có thể khi đạt được nó, ta lại nhìn thấy một thứ khác ở phía xa.
Và cuộc chạy đua sẽ không bao giờ kết thúc.
Có lẽ hạnh phúc không nằm ở việc chúng ta sở hữu bao nhiêu.
Nó nằm ở cảm giác đủ đầy trong tâm hồn khi nhìn vào những gì mình đang có.
Người giàu có thể hạnh phúc.
Người bình thường cũng có thể hạnh phúc.
Người thành công có thể hạnh phúc.
Người đang trên đường đi tới thành công cũng có thể hạnh phúc.
Bởi vì hạnh phúc không phải phần thưởng chỉ dành cho những người đã đến đích.
Hạnh phúc có thể đồng hành cùng chúng ta ngay trên con đường đi tới đó.
Và có lẽ, đến cuối cùng, câu hỏi quan trọng nhất không phải là:
“Tôi đã có được bao nhiêu?”
Mà là:
“Với những gì mình đang có, tôi đã thực sự sống được bao nhiêu?”
Bởi cuộc đời không dài đến mức chúng ta có thể trì hoãn hạnh phúc mãi.
Đừng đợi đến khi có thật nhiều tiền mới cho phép mình vui.
Đừng đợi đến khi thành công mới cho phép mình tự hào.
Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới cho phép mình bình yên.
Hãy cố gắng cho tương lai.
Nhưng cũng đừng quên sống trong hiện tại.
Bởi đôi khi, thứ chúng ta đang tìm kiếm ở rất xa lại chính là thứ đang nằm ngay trong những điều bình dị mà mình vô tình bỏ qua mỗi ngày.
Và có lẽ đó mới là một trong những “mật mã” đẹp nhất của hạnh phúc.
TuyetKy.com chúc bạn luôn sống vui khỏe!
Cảm ơn bạn đã ghé thăm TuyetKy.com nếu bạn thấy hữu ích vui lòng chia sẻ tới mọi người!
Các giải chạy ở Việt Nam: Tập thể dục nâng cao sức khỏe để tận hưởng hạnh phúc nào các bạn.
3 dấu hiệu chứng minh bạn đang giảm cân hiệu quả – TuyetKy.com

Bel article, je l’ai partagé avec mes amis.