Người ta hay nói muốn khỏe thì phải tập, phải ăn uống điều độ. Điều đó đúng, nhưng còn một thứ ít ai nhắc: thỉnh thoảng mắt mình cũng cần được nhìn xa. Nhìn một khoảng trời rộng, một triền đồi trải dài, tự khắc lồng ngực thấy dễ chịu hơn.

Vùng đồi ở Puebla, Mexico với cỏ xanh rợp và mây kéo thành từng lớp trên cao. Trời sắp chuyển nhưng chưa mưa, đúng cái khoảnh khắc không gian như nín thở. Nhìn lâu sẽ thấy màu xanh ở đây rất no nê, kiểu màu chỉ có sau vài trận mưa đầu mùa.

Chuyển sang hồ Balaton của Hungary, mọi thứ dịu hẳn lại. Mặt nước gần như không gợn, dãy đồi phía xa mờ đi trong hơi nước. Bức ảnh chẳng có gì gọi là kịch tính, và có lẽ đó chính là điều làm nó dễ chịu. Ngắm hồ là cách nghỉ ngơi mà mắt không phải làm việc.
Hai khung cảnh, một sôi động một tĩnh lặng, nhưng cùng cho ta một điều: cảm giác được ở giữa thiên nhiên rộng lớn. Cuối tuần này, nếu sắp xếp được, bạn thử ra ngoại ô một buổi xem sao. Không cần đi đâu xa, chỉ cần chỗ nào nhìn được đường chân trời là đủ.
Phản hồi gần đây