Lên với núi một buổi, để lòng mình nhẹ đi

Có những ngày chẳng có chuyện gì to tát xảy ra, vậy mà lòng vẫn thấy chật. Những lúc ấy, chỉ cần nhìn một tấm ảnh núi đồi thôi cũng đủ để hơi thở chậm lại một nhịp. Núi không nói gì cả, nhưng núi luôn ở đó, kiên nhẫn như một người bạn cũ không bao giờ giục ta phải vui lên.

Sườn núi xanh mướt điểm những khóm hoa tím dưới bầu trời trong xanh
Ảnh: Alexander Mass trên Pexels

Sườn núi phủ một màu xanh non, lấm tấm những khóm hoa tím mọc tự do chẳng theo hàng lối nào. Không ai trồng chúng, không ai chăm chúng, vậy mà năm nào chúng cũng nở. Nhìn lâu một chút sẽ thấy thiên nhiên vốn không cần được cho phép mới được đẹp — cũng như mình, không cần ai gật đầu mới được sống thong thả.

Đồi rừng ngập nắng chiều ở Ajaccio, đảo Corse, Pháp
Ảnh: Jean-Baptiste Terrazzoni trên Pexels

Còn đây là những quả đồi rừng đón nắng chiều. Nắng rơi xuống từng mảng, chỗ sáng chỗ tối, làm cả triền đồi như đang thở. Cảnh này gợi nhớ những buổi chiều ở Tây Bắc hay Đà Lạt, khi ta ngồi im trên một mỏm đá, nghe gió đi qua rừng thông mà không cần nghĩ ngợi gì.

Nếu tuần này bạn thấy mệt, hãy thử dành một buổi sáng đi bộ ở nơi nào đó có nhiều cây. Không cần leo núi thật, chỉ cần một công viên gần nhà cũng được. Thiên nhiên có cách chữa lành rất lặng lẽ: nó không giải quyết vấn đề giúp ta, nó chỉ nhắc ta rằng thế giới này rộng hơn những lo lắng trong đầu mình rất nhiều.