Có những buổi sáng thức dậy, đầu óc còn ngổn ngang bao nhiêu việc, chỉ cần nhìn thấy một khoảng đồng xanh trải dài là tự nhiên thấy lòng mình dịu lại. Thiên nhiên không nói gì cả, nhưng lại có cách an ủi người ta rất riêng — bằng màu xanh, bằng gió, bằng khoảng trời rộng đến mức mọi lo toan bỗng trở nên nhỏ bé.

Nhìn bức ảnh này, ai từng lớn lên ở vùng quê chắc sẽ thấy quen. Những thửa ruộng nối nhau chạy tới chân đồi, ranh giới giữa các mảnh đất mềm như nét vẽ tay. Không có gì cầu kỳ, chỉ là đất, cây và trời — vậy mà nhìn mãi không chán. Có lẽ vì nó gợi lại cái cảm giác an toàn của những ngày còn bé, khi cả thế giới của mình chỉ gói gọn trong tầm mắt.
Còn đây là khoảnh khắc mặt trời sắp lặn sau dãy núi, thứ ánh sáng vàng ấm chỉ kéo dài chừng mươi phút rồi tắt. Người ta hay gọi đó là giờ vàng, nhưng có lẽ nó quý không hẳn vì đẹp mà vì ngắn. Cũng như những phút bình yên trong đời — không nhiều, nên hễ gặp là phải biết dừng lại mà ngắm cho trọn.
Hôm nay, nếu bạn có vài phút rảnh, thử bước ra ban công hoặc ngó ra cửa sổ một lát xem sao. Không cần đi đâu xa, thiên nhiên vẫn luôn ở đó, chỉ chờ mình ngẩng đầu lên thôi.
Phản hồi gần đây