SÁT THƯƠNG

Thời chiến, bom rơi đạn lạc là những vũ khí sát thương giết chết cả tỷ con người qua các cuộc chiến vô nghĩa.

Thời bình, không còn bom đạn nữa, nhưng xuất hiện một thứ sát thương hơn cả bom đạn, đó là những lời nói phũ phàng, thâm sâu làm người ta đau đớn…

Bom đạn có thể giết chết nhiều con người một lúc, còn lời nói sát thương ghê gớm có thể đeo đẳng người ta suốt cả cuộc đời, thậm chí sống không bằng chết.

Bom đạn gây tổn thương thân thể, còn lời nói sát thương có thể gây khuyết tật tâm hồn và tinh thần mãi mãi.

Có những đứa trẻ lớn lên nhút nhát, tự ti, thậm chí trầm cảm, tự kỷ chỉ vì những câu nói nửa đùa nửa thật, hay một lúc mất kiểm soát của người lớn: mày ngu như chó, đồ ăn hại, kẻ vô dụng… Chắc những ai xem phim Việt Nam gần đây đều không quên cái chết ám ảnh của một cậu bé sau khi kết quả thi không như mẹ kỳ vọng…

Nhiều người trưởng thành trong nỗi cô đơn và thế giới riêng của họ chỉ vì những người xung quanh cho rằng: mày dị nhân, đồ không giống ai, sao tao lại đẻ ra loại như mày…

Hồi bé tôi rất hay bị ngã. Mọi người xung quanh đều bảo rằng do bàn chân tôi vừa bé vừa dài, nên đi không vững. Rồi cứ chê làm con bé tưởng mình dị dạng. Tôi đã từng nghĩ, lớn lên sẽ cắt bớt 1-2 đốt ngón chân đi cho đỡ dài, để đỡ bị chê. May quá sợ đau, chứ không thì cũng thành kẻ tàn phế tự thân rồi…

Tôi từng là nạn nhân của không ít những lời nói sát thương. Tôi cũng là nhân chứng của những mối quan hệ bằng hữu thân thiết tan vỡ vì họ làm đau nhau bằng những lời nói sát thương ghê gớm. Và tôi cũng đã từng vô tình làm đau người khác bằng lời nói khi một phút không kìm chế được con thú bản năng… Dù đứng ở vị trí nào, quan sát ở khía cạnh nào, thì bản thân vẫn có một nỗi đau khó tả.

Vậy nên, có lẽ con người ai cũng cần đóng góp cho đời một sự tốt đẹp đúng nghĩa thì mới mong có một cuộc sống hạnh phúc đích thực…

(Nguồn https://www.facebook.com/phamthuy.linh.3348 – tác giả Phạm Thùy Linh)

https://www.facebook.com/phamthuy.linh.3348