Có những buổi sáng bạn chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy trời như cao hơn thường ngày. Không khí mát lạnh, mùi cỏ ướt còn vương trên áo, và trước mắt là cả một vùng núi phủ xanh chưa kịp tỉnh giấc. Những khung cảnh như thế thật ra không đòi hỏi ta phải đi thật xa. Đôi khi chỉ cần một chuyến xe sớm rời khỏi phố, đi thêm vài chục cây số là đủ để gặp lại màu xanh mà mình đã quên mất.

Nhìn bức ảnh này, điều đầu tiên đọng lại có lẽ là màu xanh. Không phải một màu xanh phẳng lì, mà là nhiều lớp xanh chồng lên nhau: xanh non của lá mới, xanh sẫm của tán cây già, xanh nhạt của sườn núi xa mờ trong nắng. Cây cối cứ thế lặng lẽ lớn lên, không vội vàng, không so đo. Đứng trước một khung cảnh như vậy, người ta tự nhiên thấy những lo toan trong đầu bỗng nhẹ bớt đi vài phần.

Còn ở đây là một góc nhìn khác, từ trên cao xuống một thung lũng có người ở. Vài mái nhà nhỏ nép mình giữa đồi, con đường mảnh như sợi chỉ vắt qua sườn dốc. Nhìn kỹ mới thấy con người sống giữa thiên nhiên nhỏ bé đến mức nào, mà cũng ấm áp đến mức nào. Sáng ra có tiếng gà, chiều về có khói bếp. Cuộc sống ở những nơi như thế trôi chậm, nhưng chưa chắc đã kém đầy đặn hơn nơi phố thị.
Nếu hôm nay bạn đang mệt, thử dành một phút nhìn kỹ hai bức ảnh này xem. Rồi biết đâu cuối tuần tới, bạn sẽ tự thưởng cho mình một chuyến đi ngắn, lên chỗ nào đó cao cao, hít một hơi thật sâu và để gió núi làm phần việc còn lại.
TuyetKy.com chúc bạn luôn sống vui khoẻ và nhiều tiền, du lịch nhiều nơi!
Phản hồi gần đây