Với nhiều người Việt, không cảnh nào gần gũi bằng một cánh đồng lúa. Nó không hùng vĩ như núi cao, không mênh mông như biển lớn, nhưng lại chạm đúng vào chỗ mềm nhất trong lòng — chỗ cất giữ tuổi thơ, cất giữ mùi rơm rạ và tiếng gọi nhau về ăn cơm lúc chiều muộn.

Mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng cây, cả cánh đồng như được thắp sáng từ bên trong. Màu xanh của lúa non gặp màu vàng của nắng sớm tạo ra một thứ ánh sáng rất riêng, ấm mà không gắt. Ai từng dậy sớm ra đồng hẳn còn nhớ cảm giác sương lạnh dính lên ống quần, còn trong lòng thì nhẹ tênh.

Bức thứ hai mở rộng tầm mắt hơn: ruộng lúa trải dài đến tận chân núi, xa xa là những đỉnh đồi mờ trong hơi nước. Nhìn khung cảnh này mới thấy công sức của người nông dân lớn đến nhường nào — từng thửa ruộng vuông vắn kia đều là mồ hôi đổ xuống qua bao mùa.
Có lẽ vì thế mà đứng trước cánh đồng, người ta hay thấy biết ơn. Biết ơn bát cơm mỗi ngày, biết ơn những bàn tay lam lũ, và biết ơn cả một vùng quê luôn sẵn sàng đón mình quay về.
TuyetKy.com chúc bạn luôn sống vui khoẻ và nhiều tiền, du lịch nhiều nơi!
Phản hồi gần đây