
Có những buổi sáng chưa kịp làm gì mà lòng đã thấy nặng. Những lúc ấy, chỉ cần nhìn một khung cảnh đủ rộng và đủ yên là người ta tự khắc thở chậm lại. Mặt hồ xanh ngọc nằm gọn trong vòng tay núi đá này là một khung cảnh như vậy. Màu nước ấy không ai pha được, nó đến từ bột đá mịn do băng tan mang xuống rồi lơ lửng mãi trong lòng hồ. Đứng trước một mặt nước như thế, phần lớn chúng ta đều quên mất mình định nói gì.

Còn đây là lúc ngọn núi tuyết chịu cúi xuống nhìn mình trong gương. Mặt hồ phẳng đến mức khó phân biệt đâu là núi thật, đâu là núi in bóng. Cái đẹp ở đây không ồn ào, nó chỉ lặng lẽ nằm đó và chờ người đi ngang chịu dừng lại vài phút.

Rời núi tuyết, ta về với màu xanh quen thuộc hơn. Những vòng ruộng bậc thang uốn theo sườn đồi vốn không phải cảnh trời cho, mà là công của biết bao đời người gánh đất, đắp bờ, dẫn nước. Nhìn kỹ sẽ thấy đó là bức tranh đẹp nhất mà sự cần cù có thể vẽ ra.

Và khép lại một ngày bằng ánh chiều rơi trên mặt biển. Hoàng hôn thì ở đâu cũng có, nhưng lần nào đứng nhìn ta cũng thấy mới, có lẽ vì nó nhắc rằng một ngày nữa vừa trôi qua êm đẹp. Bốn khung trời, bốn nơi rất xa nhau, nhưng đều rủ ta sống chậm lại một chút.
TuyetKy.com chúc bạn luôn sống vui khoẻ và nhiều tiền, du lịch nhiều nơi!
Phản hồi gần đây