Tình người (cafe treo)

Chúng tôi vào một quán cafe. Thấy có hai vị khách đến quầy gọi: “5 cà phê. 2 cho chúng tôi và 3 “treo”. Họ trả tiền cho cả 5 cốc, nhưng chỉ thấy người ta mang ra hai cốc. 

Tôi hỏi người phục vụ, cà phê “treo” là gì, anh ta nói tôi hãy chờ một chút sẽ rõ. Sau đó khách đến uống cà phê khá đông. Hai cô gái đặt cà phê và trả tiền bình thường. Ba chàng trai trả tiền 7 cà phê, nhưng họ chỉ dùng có ba cốc. 

Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì thấy có một người dáng vẻ nghèo khổ bước vào tiệm, ông ta rụt rè bước đến quầy và hỏi, có cà phê “treo” cho ông không. 

Ý tưởng này nảy sinh từ thành phố Naples ở nước Ý sau Đệ nhị Thế chiến, trong một quán cà phê vào một ngày mùa đông lạnh giá. Tại thành phố nghèo nàn của miền nam nước Ý, một người khách quyết định tặng một ly «caffè sospeso» (cà phê treo) cho ai đó không có tiền uống. Hình thức này sau đó dần dần lan sang các nước châu Âu khác, và tại Pháp không chỉ có « cà phê treo » (café suspendu) mà còn có « bánh mì đợi chờ » (baguette en attente), nhờ đó người nghèo có thể vào tiệm bánh mang về những ổ bánh mì dài kiểu Pháp nóng giòn, do một người nào đó đã trả tiền trước.

Ở Việt Nam, tại một số nơi đã có những hình thức tương tự như trà đá/ nước miễn phí ở vỉa hè, ở Sài Gòn nghe nói có “cơm treo” (anh chị em nào biết thông tin vui lòng chia sẻ nhé).

Thế giới hãy còn rất nhiều người tốt. Và việc làm này tặng cho chúng ta niềm hy vọng!

Nguồn: Nụ cười Do Thái, rfi.fr

TuyetKy.com