Có những buổi chiều mà bầu trời như dốc hết màu sắc cuối cùng của mình xuống một mặt hồ. Núi lùi lại phía sau, chỉ còn là những đường viền đen mềm mại. Và tự nhiên trong lòng ta cũng lặng đi một nhịp, như thể cảnh vật đang nhắc mình chậm lại.

Ở khung hình này, mây được nhuộm cam và tím, còn mặt hồ thì im như tờ giấy. Không có sóng, không có tiếng động nào được ghi lại, nhưng người xem vẫn nghe được sự yên tĩnh. Đó là thứ yên tĩnh mà một buổi chiều rảnh rỗi ngoài trời có thể tặng cho chúng ta.

Hồ Como bên nước Ý lại mang một vẻ khác: ấm hơn, dịu hơn, có chút gì đó như một lời chào tạm biệt lịch sự của ngày dài. Những dãy núi xếp lớp mờ dần về phía chân trời, mỗi lớp một sắc xanh nhạt hơn lớp trước.
Ngắm những bức ảnh như thế này vào buổi sáng, ta dễ thấy lòng nhẹ đi. Không cần phải đi thật xa mới có hoàng hôn đẹp — chiều nay, chỉ cần bước ra ban công, ngẩng đầu lên một chút, có khi bạn cũng gặp được khoảnh khắc của riêng mình.
Phản hồi gần đây