Món quà

Năm điểm dành cho người có điểm thấp nhất
Câu chuyện này được kể bởi Winston Lee, một giáo viên dạy lịch sử tại Kentucky, Mỹ.
Trong một lớp học lịch sử Hoa Kỳ, Winston đặc biệt ấn tượng với một học sinh. Cậu học sinh này học rất tốt, thường đạt điểm cao trong các bài kiểm tra và tích cực tham gia những cuộc thảo luận trên lớp.
Trước một kỳ thi về Thế chiến II, lớp học có một hoạt động ôn tập. Những học sinh trả lời tốt các câu hỏi có thể nhận được điểm thưởng. Cậu học sinh ấy đã giành được 5 điểm thưởng.
Khi chấm bài kiểm tra, Winston nhận thấy cậu học sinh đạt 94 điểm trên 100.
Nhưng điều khiến người thầy chú ý không phải là điểm số ấy.
Trên bài làm, cậu học sinh viết một lời nhắn:
“Nếu được, thầy có thể cộng điểm thưởng của em cho người có điểm thấp nhất lớp được không ạ?”
Winston rất ngạc nhiên.
Thông thường, một học sinh đạt điểm cao sẽ muốn giữ lại những điểm thưởng mình đã kiếm được. Nhưng cậu học sinh này lại muốn dành chúng cho một người khác, và thậm chí không yêu cầu chọn một người cụ thể. Cậu chỉ muốn 5 điểm ấy được trao cho người có điểm thấp nhất.
Sau khi chấm xong tất cả bài, Winston phát hiện học sinh có điểm thấp nhất chỉ đạt 58 điểm.
Theo quy định của bài kiểm tra, học sinh cần ít nhất 60 điểm để vượt qua.
Winston biết việc chuyển điểm thưởng cho một học sinh khác không phải là một cách chấm điểm thông thường. Ông đã do dự, nhưng cuối cùng quyết định làm theo lời đề nghị của cậu học sinh.
58 điểm cộng thêm 5 điểm trở thành 63 điểm.
Một học sinh đã vượt qua kỳ thi nhờ 5 điểm mà một người bạn cùng lớp không cần đến cho mình.
Điều đặc biệt là người nhận những điểm số ấy không biết chúng đến từ ai.
Winston Lee nhìn thấy trong hành động nhỏ đó một điều rất đẹp: lòng trắc ẩn, sự tử tế và tình yêu thương dành cho người khác.
Có lẽ giá trị của câu chuyện không nằm ở 5 điểm.
Năm điểm ấy chỉ là một con số.
Điều đáng nhớ hơn là một học sinh đã có cơ hội giữ lại lợi ích cho chính mình, nhưng lại chọn trao nó cho một người đang cần hơn.
Và Winston hy vọng rằng người nhận được sự giúp đỡ ấy sẽ tiếp tục truyền điều tốt đẹp đó đến một người khác.
Bởi đôi khi, điều tử tế không nhất thiết phải được trả lại cho chính người đã làm điều tốt với chúng ta.
Ta có thể trao nó cho một người khác.
Rồi người ấy lại trao nó cho một người khác nữa.
Không ai biết điểm bắt đầu ở đâu, cũng không biết nó sẽ đi xa đến đâu.
Nhưng chỉ cần mỗi người sẵn sàng làm thêm một điều tốt cho người khác, những điều tử tế có thể tiếp tục được truyền đi

Có những món quà không cần được hoàn trả.
Chỉ cần được tiếp tục trao đi.

TuyetKy.com winston_lee_kindness_teacher_history_compassion_test_scores

Photo: Winston Lee

Nguồn: ‘If you could, can you give my bonus points away to whoever scores the lowest?’: History teacher touched by student’s act of kindness, ‘I was the one taught a lesson that day’ – Love What Matters, Một ai đó tên TruongAnhNgoc

Bạn đã làm gì để con (nhỏ) bạn ít sử dụng điện thoại và ti vi – TuyetKy.com